Những chú chó dũng cảm đã cứu sống cả một thị trấn
Chẳng sai khi nói chó là loại vật trung thành và là người bạn tốt nhất của con người .
Mùa đông năm 1925 đối với một
thị trấn Nome thuộc Alaska – Hoa Kỳ là thời điểm khắc nghiệt nhất trong lịch
sử. Trời lạnh đã đành, họ còn trải qua trận một dịch bạch hầu (diphtheria) cực
kỳ nghiêm trọng.
Để cứu sống cư dân
làng, 20 đội chó kéo xe đã đi quãng đường dài 1085km trong điều kiện tuyết rơi
dày đặc để vận chuyển huyết thanh trị bệnh về với thị trấn. Và thuốc đã có mặt
tại Nome chỉ sau 6 ngày.
Những chú chó dũng cảm đã cứu sống cả một thị trấn
Đại dịch bạch hầu kinh hoàng ở
Nome
Bạch hầu là một bệnh
nhiễm trùng cấp tính do vi khuẩn gây ra, ảnh hưởng nặng nề đến hô hấp.
Bệnh lây truyền
chủ yếu qua tiếp xúc với người bệnh: hoặc từ người lành mang vi khuẩn trong
dịch tiết, hoặc qua các vết thương hở ngoài da. Nếu bệnh không được chữa trị
kịp thời, bệnh nhân có thể bị nguy hiểm đến tính mạng
Hình ảnh đáng sợ về căn
bệnh bạch hầu
Dịch bạch hầu đã bùng phát
ở Nome vào một thời điểm không thể tệ hơn: Nome đang bị cô lập bởi mùa đông
khắc nghiệt nhất trong lịch sử và lúc ấy lượng huyết thanh bạch hầu hoàn toàn
không còn.
Không có thuốc, tỷ
lệ tử vong được bác sĩ thị trấn dự đoán là 100%. Nơi gần nhất có thể lấy được
thuốc là ở Nenana, cách Nome tới 1.085km.
Cuối cùng vào ngày
24/01/1925, trưởng trạm Y tế ở Nome đã quyết định sử dụng chó kéo xe để vận
chuyển huyết thanh từ Nenana về Nome. Với sự giúp đỡ của đội ngũ Dịch vụ vận
chuyển Hoa Kỳ - nơi thường sử dụng chó để đưa thư khắp Alaska - 20 đội chó kéo
xe đã lên đường thực thi nhiệm vụ. Seppala Leonhard– một người chỉ huy chó kéo
xe thuần thục – là người lãnh trọng trách này.
![]() |
| Chân dung Seppala Leonhard và đàn chó của ông |
Cả chuyến đi kéo được dự
tính kéo dài khoảng 25 ngày, tuy nhiên, huyết thanh chỉ có thể tồn tại
được 6 ngày trong điều kiện khắc nghiệt mùa đông năm đó. Điều này khiến cho đàn chó phải hoàn
thành nhiệm vụ trong thời gian ngắn gấp 4 lần bình thường
Chuyến đi gian nan trong những cơn bão
Thử thách đầu tiên
rất đơn giản: đừng để lạnh đến chết.
Những chú chó tham
gia chuyến đi này thuộc giống chó Siberian Husky. Chúng như được sinh ra để
thực hiện nhiệm vụ này vậy.
Loài chó có một bộ
lông cực kì dày, giống như một lớp áo khoác hoàn hảo để giữ hơi ấm của cơ thể
trước môi trường lạnh giá. Mỗi chú chó dựa vào tường, cuộn tròn lại và dùng
chiếc đuôi lông xù phủ lên mũi, chúng làm vậy để chắc chắn rằng hơi thở của
mình đủ ấm vào ban đêm.
Ngoài ra, bàn chân
chúng cũng được phủ lông để giảm tối thiểu sự mất nhiệt khi tiếp xúc với nền
tuyết giá lạnh.
![]() |
Giống chó Siberian Husky
như được sinh ra cho nhiệm vụ này
|
Đến ngày 31/01/1925, đội
chó kéo xe đã đi được 274km từ Nome, rút dần khoảng cách đến với những liều
huyết thanh chữa bệnh.
Tuy nhiên, thời
gian đã quá gấp rút, chỉ còn 2 ngày nữa là đến lúc huyết thanh mất hoàn toàn
tác dụng. Do đó Seppala đưa ra một quyết định mạo hiểm: họ sẽ vượt lối tắt ở
Norton Sound - một dòng sông băng rất không ổn định - để rút ngắn quãng đường.
Khó khăn từ đó mà
ngày càng tăng, một trận bão tuyết đã kéo đến khiến cho Seppala bị mất hoàn
toàn phương hướng. Để sống sót, Seppala đã phải phụ thuộc hoàn toàn vào sự dẫn
đường của chú chó đầu đàn Togo để vượt qua vùng nước nguy hiểm.
![]() |
Togo và đàn chó
|
Togo và Seppala đã cùng
nhau dẫn dắt đàn chó vượt qua cơn bão tuyết ở Shaktoolik – nơi nhiệt độ xuống
tới -65 độ C và gió lạnh cắt da cắt thịt. Togo đã chạy với vị trí dẫn đầu trong
560km.
Để rồi khi kết
thúc nhiệm vụ này, chú chó dũng cảm Togo đã không bao giờ còn có thể chạy được
nữa.
Cái kết có hậu
Seppala khi đến
nơi vẫn tưởng mình còn khoảng 160km nữa để chạy trước khi cơn bão tuyết lại ập
đến. Đội của ông đã vượt qua mặt một đội tiếp ứng khác của Henry Ivanoff . Lúc
đó, Ivanoff phải hét lên: "Huyết thanh! Huyết thanh!
Tôi có chúng ở đây!"
Sau khi được cập
nhật tình hình về dịch bệnh ngày càng tiến triển tệ hại, Seppala quyết định đi
xuyên cơn bão để trở về Nome, vẫn thông qua đường tắt Norton Sound. Ông dẫn dắt
đàn chó chạy trên một đường thẳng xuyên màn đêm và đến một trạm dừng tại Isaac
Point vào lúc 8 giờ tối.
Trong một ngày, họ
đã đi được 135km với vận tốc 13km/h. Họ bắt đầu nghỉ ngơi và tiếp tục hành
trình vào lúc 2 giờ sáng, ngay khi bão đang hoành hành mạnh nhất.
![]() |
Balto – chú chó đầu đàn
trong chặng đường cuối
|
Suốt đêm đó, nhiệt độ hạ xuống còn -40 độ C, sức gió của bão khoảng 105km/h. Đội chó kéo xe chạy xuyên qua băng tuyết trong khi đi men theo dải đất ven đường. Họ trở lại đường chính để vượt qua ngọn núi Little McKinley cao 1500m.
Vào 3 giờ chiều
ngày 01/02/1925, huyết thanh được chuyển đến tay Charlie Olsen, ông tiếp tục
hành trình đưa huyết thanh về đến Bluff vào 7 giờ chiều cùng ngày để chuyển
huyết thanh cho đội chó của Gunnar Kaasen.
Kaasen cùng chú
chó dẫn đầu Balto đã đưa huyết thanh về với Nome, cứu sống sinh mạng của 10000
người. Một kết thúc cực kỳ có hậu.
Nguồn: BBC







Post a Comment